Sách: Mackenzie’s Mountain – Linda Howard

Thể loại: Contemporary Romance

Mary Elizabeth Potter là giáo viên mới của một trường học ở thị trấn nhỏ ở Ruth, Wyoming và với bộ quần áo giản dị cùng tính cách ngay thẳng và đúng mực. Cô ấy nhiệt huyết với công việc và rất yêu quý học sinh của mình. Khi thấy Joe Mackenizie đã bỏ học mặc dù có điểm số tốt nhất trong lớp, cô quyết định thuyết phục cậu ấy trở lại.

Wolf và con trai Joe cũng sống ở Ruth. Trang trại của họ nằm trên Núi Mackenzie. Họ là người lai da đỏ và vì vậy bị kì thị bởi người dân trong vùng. Người ta đổ lỗi cho Wolf về mọi tội ác được gây ra trong thị trấn nhỏ của họ. Mary có vẻ là người da trắng đầu tiên thực sự nhìn thấy Wolf và Joe. Sau việc học của Joe cùng vụ án mạng bí ẩn đẩy hai người lại với nhau, cô ấy khám phá ra Wolf là một người đàn ông tốt, đàng hoàng, trung thực. Một người đàn ông có thể yêu…

MACKENZIE’S MOUNTAIN là một câu chuyện tình yêu, nhưng thậm chí nó còn là một câu chuyện về việc vượt qua những rào cản và định kiến ​​về chủng tộc. Sợ hãi và hiểu lầm. Tôi thực sự thích Mary, cô ấy không để bất cứ ai điều khiển mình xung quanh và đứng lên cho những gì cô ấy cho là đúng và điều đó bao gồm cả việc đứng lên bênh vực cho Wolf mặc dù cả thị trấn lên án anh ấy chỉ vì là người da đỏ.

Mary không phải là người có ý chí yếu đuối, và cô từ chối để sự đau khổ, buồn phiền lấp đầy thời gian của cô khi cô nghĩ về ngày tồi tệ đó. Trong suốt những ngày đó cô khích thích, phỉnh phờ và lôi kéo học sinh của cô đến bến bờ của kiến thức; buổi tối cô theo dõi Joe ngấu nghiến những vấn đề mà cô trải ra trước mắt cậu. Sự đói khát kiến thức của cậu là không thể thoả mãn được, và cậu không chỉ bắt kịp các học sinh khác ở lớp, cậu còn vượt qua chúng.

Cô đã viết một bức thư cho thành viên quốc hội của Wyoming, và cũng đã viết cho một số người bạn để tìm hiểu tất cả những thông tin mà cô có thể tìm được về học viện không quân. Khi bưu kiện đến, cô đưa nó cho Joe và quan sát mắt cậu bé nhìn chăm chăm dữ dội và đầy mê hoặc như bất cứ khi nào mà cậu nghĩ về việc bay. Làm việc với Joe thật vui vẻ; vấn đề duy nhất của cô là cậu bé nhắc cô nhớ một cách dữ dội về cha cậu.

Đó chẳng phải là vì cô nhớ Wolf; làm sao cô lại có thể nhớ một người mà cô chỉ mới gặp hai lần? Anh không ám ảnh công việc hàng ngày của cô, nhưng cũng vì vậy mà cuộc sống của cô trống rỗng khi không có anh. Khi ở cùng anh cô cảm thấy sống động, mạnh mẽ như chưa bao giờ có trước đây. Với Wolf, cô không phải là Mary Potter, gái già, cô là Mary Potter, đàn bà. Tính chất đàn ông mạnh mẽ của anh chạm vào một phần của cô, phần mà cô không biết nó tồn tại, mang lại cho cuộc sống của cô những khao khát và cảm xúc mạnh mẽ đang ngủ yên. Cô tranh luận với bản thân mình rằng những gì mà cô cảm thấy chỉ là những kiểu thèm khát tình dục bình thường, tự nhiên, nhưng điều đó cũng không làm cho cô ngừng nhức nhối bất cứ khi nào cô nhớ về anh. Tệ hơn là cô bị bẽ mặt bởi vì sự thiếu kinh nghiệm của cô là quá rõ ràng và bây giờ cô biết anh nghĩ về cô là một cô gái già đói khát tình dục.

Đó là tháng 4 và chuyện không thể tránh khỏi cũng xảy ra, những lời ra tiếng vào về việc Joe Mackenzie trải qua rất nhiều thời gian ở nhà cô giáo mới. Đầu tiên Mary không nhận thức được những lời đồn thổi đang bay đi khắp thị trấn, lan đến cả những học sinh trong các lớp của cô làm chúng nhìn cô một cách lạ lùng. Có rất nhiều những lời thì thầm, to nhỏ khắp nơi. Sharon Wycliffe và Dottie Lancaster, hai giáo viên còn lại, cũng ném cho cô những cái nhìn kỳ lạ và thì thầm to nhỏ với nhau. Mary không mất qúa nhiều thời gian mới quyết định rằng những bí mật không còn là những bí mật nữa, cô cũng không quan tâm đến điều đó lắm vì cô đã nhận đựơc những tin tức đáng mừng. Cô đã nhận được một lá thư có thiện chí từ thượng nghị sĩ, cho biết ông ta quan tâm đến Joe và bất chấp tính tình quá cẩn thận của cô, cô vẫn cảm thấy hy vọng tràn trề.

Cuộc họp ban giám hiệu thường niên được lên lịch vào tuần thứ ba của tháng tư. Buổi chiều trước buổi họp, Sharon, với vẻ tình cờ đã chuẩn bị trước, hỏi Mary xem cô có ý định tham dự không. Mary nhìn cô ta ngạc nhiên.

“Tất nhiên. Tôi cho là tất cả chúng ta đều được chờ đợi tham dự vào những hoạt động cơ bản, thường niên của trường chứ.”

“À đúng vậy. Chỉ là – tôi nghĩ”

“Cô nghĩ là tôi tránh cuộc họp vì mọi người đều đã biết tôi đang dạy kèm Joe Mackenzie?” Mary hỏi thẳng. Miệng Sharon há hốc.

“Cái gì?” giọng cô ta nhỏ đi.

“Cô không biết à? đó chẳng phải không còn là bí mật gây chấn động nữa rồi sao?” cô nhún vai.

“Joe nghĩ rằng mọi người sẽ cảm thấy khó chịu nếu tôi dạy kèm cậu bé, vì vậy mà tôi không nói gì cả. Theo cái cách mà mọi người hành động, tôi nghĩ rằng điều bí mật đã bị tiết lộ rồi chứ.”

“Tôi nghĩ điều đó là do điều bí mật bị hiểu sai rồi,” Sharon thừa nhận vẻ ngượng ngùng.

“Xe tải của cậu ta được thấy ở nhà của cậu vào ban đêm và mọi người ừm nghĩ sai.” Mary sững sờ.

“Nghĩ sai cái gì cơ chứ?”

“À, cậu ta khá to lớn so với tuổi của cậu ta và những thứ đại loại như vậy.”

Mary ngớ ra vẫn không hiểu gì cả, cho đến khi mặt Sharon ngày càng đỏ ửng lên. Và rồi sự nhận thức được vấn đề loé lên trong óc cô như một tia sáng, và nỗi khiếp sợ lan khắp thân thể cô, theo sau đó là một nỗi giận dữ khủng khiếp.

“Họ nghĩ tôi gian díu với một đứa bé 16 tuổi sao?” giọng của cao vút lên theo từng từ một.

“Đã quá khuya khi xe tải của cậu ta bị nhìn thấy,” Sharon nói thêm, có vẻ cực kỳ khổ sở. “Joe rời khỏi đúng 9 giờ mỗi tối. Ý kiến của mọi người về từ khuya thật khác với tôi.”

Mary vẫn đứng, và bắt đầu nhét mạnh giấy tờ vào trong cặp, lỗ mũi của cô phập phồng, má của cô trắng bệch. Điều tồi tệ nhất là cô sẽ sôi lên sùng sục quá nhưng cô không nghĩ là việc chờ đợi có thể làm tâm trạng của cô nhẹ nhõm bớt đi, cô cần bình tĩnh nhưng mà áp lực cứ đè nặng hơn. Cô cảm thấy cực kỳ man rợ, không chỉ bởi vì danh tiếng của cô bị nghi ngờ, mà là bởi vì Joe cũng bị tấn công. Cậu bé đã cực kỳ cố gắng để có thể biến ước mơ của mình thành hiện thực, trong khi mọi người lại cố gắng giật đổ mọi thứ.

Cô không chỉ là một con gà mái om sòm nhặng xị bảo vệ những con gà con, cô là một con hổ với con hổ con của mình, mà con hổ con ấy thì đang bị đe doạ nghiêm trọng. Chẳng là thành vấn đề gì việc con hổ con cao hơn cô những bảy inches và nặng hơn cô gần 80 pao; Joe, với tất cả sự trưởng thành không bình thường của cậu, khi vẫn còn rất trẻ và dễ tổn thương. Cha của cậu không cần đến sự bảo vệ của cô, nhưng sẽ không có thứ quyền lực nào trên thế giới này có thể ngăn cản cô bảo vệ cậu con trai đó.

Rõ ràng là những lời đồn đại đã lan rộng, bởi vì ban giám hiệu nhà trường đông hơn bình thường tối đó. Có tất cả sáu thành viên ban giám hiệu: ông Hearst, chủ cửa hàng tổng hợp; Francie Beecham, một giáo viên về hưu 80 tuổi; Walton Isby, chủ tịch nhà băng; Harlon Keschel, chủ của cửa hàng bánh hamburger kèm theo cửa hàng dược phẩm; Eli Baugh, chủ trang trại địa phương, người có con gái, Jackie, ở trong lớp của Mary; và Cicely Karr, người là chủ một cơ sở bảo quản và sửa chữa ô tô. Tất cả thành viên của ban giám hiệu đều là thành viên tích cực, cốt cán của cộng đồng nhỏ này.

Buổi họp được tổ chức tại phòng học của Dottie, và thêm vào đó một số bàn ghế được lấy từ phòng học của Mary vì thế nên có thể đủ ghế cho tất cả mọi người, dấu hiệu cho thấy việc mọi người cảm thấy quan trọng và cần thiết phải tham dự. Mary chắc chắn rằng ít nhất cha hoặc mẹ của các học sinh của cô đều có mặt. Khi cô bước vào phòng, mọi con mắt đều đổ dồn vào cô. Phụ nữ thì căm phẫn, đàn ông thì căm ghét vừa suy đoán, và điều đó làm cho Mary thêm giận dữ. Thật là tồi tệ, đạo đức giả khi mà họ khinh bỉ vì cho là cô phạm một tội ác tồi tệ, trong khi đó vẫn thì thầm suy đoán về chi tiết?

Dựa lưng vào tường là một người đàn ông cao to trong bộ đồ đồng phục của phó quận trưởng cảnh sát, quan sát cô một cách tỉ mỉ, và cô tự hỏi không biết họ có ý định bắt cô hành vi sai trái về tình dục hay không? Thật là lố bịch. Nếu cô trông giống cái gì đó khác hơn là cái chính xác là bản chất của cô, một cô gái già mảnh khảnh, ăn mặc lôi thôi, thì sự nghi ngờ của họ ít nhất cũng nghe hợp lý hơn. Cô vuốt vuốt lại những nếp tóc rối rắm không theo trật tự lại cẩn thận, ngồi xuống và vòng tay nhìn chung quanh, có ý định để họ đi những bước đầu tiên.

Walton Isby hắng giọng và yêu cầu bắt đầu cuộc họp, không nghi ngờ gì nữa hẳn là thấy mình rất quan trọng với rất nhiều người có mặt để quan sát tiến trình cuộc họp. Mary gõ gõ ngón tay lên cánh tay một cách đều đặn. Cuộc họp diễn ra theo những tiến trình bình thường, và đột nhiên cô quyết định cô sẽ không chờ đợi nữa. Cách tự vệ tốt nhất, cô đã từng đọc đâu đó là tấn công. Khi những công việc bình thường kết thúc, Ông Isby lại hắng giọng lần nữa, và Mary nắm lấy tín hiệu đó như là một dấu hiệu cho thấy họ chuẩn bị đưa ra mục đích thực sự của cuộc họp này. Cô giơ tay và nói rõ ràng,

“Ông Isby, trước khi ông tiếp tục, tôi có một vấn đề cần thông báo.” Ông ta giật mình và khuôn mặt vốn đỏ ửng của ông ta ngày càng đỏ hơn,

“Việc đó, ừm à không được đúng quy tắc cho lắm cô Potter.”

“Điều này rất quan trọng.” Cô giữ cho giọng mình ở mức độ mà cô vẫn thường dùng khi lên lớp và quay lại để cô có thể nhìn toàn bộ căn phòng. Vị quận trưởng cảnh sát đứng thẳng dậy khi mọi sự chú ý đổ dồn về phía cô như thỏi nam châm.

“Tôi được chứng nhận để dạy kèm học sinh và những điểm số mà chúng tôi đạt được ở những bài học riêng đó được công nhận một cách hợp pháp giống như những điểm số bình thường ở lớp học chính thức. Trong suốt một tháng qua, tôi đã và đang dạy kèm riêng cho Joe Mackenzie tại nhà của tôi”

“Tôi cá là cô làm vậy,” có ai đó lầm bầm và mắt Mary loé lên.

“Ai vừa nói điều đó?” cô quả quyết hỏi.

”Đó là một sự xúc phạm bẩn thỉu không thể tin được.” Căn phòng im phăng phắc. “Khi tôi nhìn thấy những điểm số trong học bạ của Joe Mackenzie, tôi đã cảm thấy cực kỳ bị xúc phạm vì một học sinh thông minh như vậy lại bỏ học. Có lẽ không một ai trong quý vị biết, nhưng em ấy là học sinh đứng đầu lớp. Tôi đã liên hệ với em ấy và thuyết phục em ấy để tôi dạy kèm để bắt kịp với những bạn học khác, và trong vòng một tháng qua em ấy không những bắt kịp mà em ấy còn vượt trội hơn hẳn. Tôi cũng đã liên lạc với thượng nghị sĩ Allard, người rất ấn tượng với thành tích của Joe và biểu lộ sự quan tâm đến Joe. Sự xuất xắc đã được công nhận của Joe khiến em ấy có thể trở thành một ứng cử viên được giới thiệu cho học viên không quân. Em ấy là niềm tự hào cho cộng đồng này và tôi biết tất cả các vị sẽ giúp đỡ em ấy một cách tận tình.”

Cô hài lòng khi nhìn thấy những cái nhìn kinh ngạc khắp phòng và ngồi xuống với tư thế cực kỳ điềm tĩnh mà dì Ardith không mệt mỏi nói đi nói lại với cô. Chỉ những người hèn kém mới bị lôi vào những cuộc cãi vã ầm ĩ, dì Ardith đã nói, một qúy cô thì lúc nào cũng phải giữ vững tư thế bất kể hoàn cảnh nào. Những lời thì thầm vang khắp căn phòng khi mọi người chụm đầu lại với nhau, và ông Isby xáo đi xáo lại đống giấy tờ trước mặt khi không biết tìm lời gì để nói. Những thành viên còn lại của ban giám hiệu cũng chụm đầu lại với nhau thì thầm.

Cô nhìn quanh căn phòng và có một cái bóng ngoài hành lang phía cánh cửa mở rộng làm cô chú ý. Chỉ là một chuyển động rất nhỏ; nếu cô không đúng vào lúc đó, cô sẽ không thể nhận ra. Nhưng cô cũng mất một lúc mới nhận ra đường nét của một người đàn ông cao lớn và da mặt của cô lại bắt đầu râm ran. Wolf. Anh ở ngay ngoài hành lang, đang lắng nghe. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh kể từ sau khi anh đến nhà cô và mặc dù tất cả những gì mà cô nhìn thấy chỉ là một cái bóng, trái tim của cô cũng bắt đầu đập mạnh. Ông Isby lại hắng giọng và những tiếng thì thầm trong căn phòng lắng xuống.

“Tôi nghĩ đó là một tin tốt, cô Potter. Tuy nhiên, chúng tôi không nghĩ cô có mang lại một phong thái đáng để là tấm gương cho những học sinh trẻ tuổi của chúng ta.”

“Hãy nhìn lại mình đi, Walton,” Francie Beecham nói bực bội, giọng của bà khàn khàn vì tuổi già. Mary lại đứng lên.

“Nói một cách chính xác thì tôi đã mang lại tấm gương xấu gì vậy?”

“Nhìn không thuận mắt chút nào khi cậu con trai đó ở nhà cô vào cái giờ khuya khoắt như vậy.” ông Hearst cáu bẳn.

“Joe rời nhà tôi chính xác 9 giờ mỗi tối, sau ba giờ học. Định nghĩa của ông về ‘cái giờ khuya khoắt như vậy’ có vấn đề à? Tuy nhiên, nếu ban giám hiệu không đồng tình về địa điểm, tôi tin là tất các vị sẽ lấy làm đồng ý, thuận tình cho phép sử dụng một trong số những phòng học của trường cho mục đích học đêm? Tôi không có phản đối nào về việc phải chuyển lớp học đến đây.”

Ông Isby, vốn là người có bản chất tốt, trông có vẻ bối rối. Các thành viên ban giám hiệu lại chụm đầu vào nhau. Sau một phút tranh luận nóng bỏng, họ lại nhìn lên. Harlon Keschel lau khô khuôn mặt đổ mồ hôi đầm đìa bằng một chiếc khăn tay. Francie Beecham trông có vẻ tức giận. Lần này người nói là Cicely Karr.

“Cô Potter, đây là một tình huống khó khăn. Lợi thế của việc Joe Mackenzie được chấp nhận vào học viện không quân là tương đối lớn, tôi chắc cô cũng sẽ thừa nhận điều đó, và tuy nhiên sự thật là chúng tôi không tán thành việc cô giành quá nhiều thời gian một mình với cậu ta.”

Cằm Mary hếch lên. “Tại sao vậy?”

“Bởi cô là người mới ở đây, tôi chắc cô chưa hiểu cách mọi thứ hoạt động ở quanh đây. Nhà Mackenzie có danh tiếng xấu, và chúng tôi sợ cho sự an toàn của cô nếu cô tiếp tục hợp tác với cậu trai đó.”

“Bà Karr, thật là nói xằng nói bậy,” Mary đáp lại một cách thẳng thắn, thiếu trang nhã, dì Ardith sẽ chẳng đồng ý. Cô nghĩ đến việc Wolf đang đứng ngoài hành lang lắng nghe mọi người vu khống, nói xấu cả hai cha con, và cô gần như có thể cảm nhận được sự tức giận của anh. Anh sẽ không để điều đó làm tổn thương anh, nhưng nó lại làm tổn thương cô khi biết anh đang nghe những điều họ nói.

“Wolf Mackenzie giúp tôi thoát khỏi một tình huống nguy hiểm khi xe của tôi bị hỏng và mắc kẹt trong tuyết. Ông ta rất tử tế và ý tứ, và còn từ chối nhận tiền sửa xe giúp tôi. Joe Mackenzie là một học sinh cực kỳ thông minh, cậu bé vừa làm việc tại trang trại một cách chăm chỉ, không uống rượu, không đập phá,” cô nói tiếp hy vọng nó là sự thật,

“cũng chưa bao giờ làm điều gì thiếu lễ phép cả. Tôi coi cả hai người là những người bạn của tôi. Ở hành lang, người đàn ông đứng trong bóng tối nắm chặt hay bàn tay lại với nhau. Khốn khiếp người phụ nữ nhỏ bé ngu ngốc này, cô ta không biết việc này có thể phải trả giá bằng công việc của cô ta sao? Anh biết rằng nếu anh bước vào trong cái phòng đó thì mọi sự thù nghịch sẽ lập tức tập trung vào anh, và khi anh chuẩn bị bước để kéo sự chú ý của họ ra khỏi cô, rồi đột nhiên anh nghe cô lại nói tiếp. Chẳng lẽ cô không biết lúc nào thì phải im miệng lại sao?

“Tôi cũng rất quan tâm nếu một trong số các con em của quý vị bỏ học. Tôi không thể chịu đựng được việc nhìn thấy một người trẻ tuổi từ bỏ đi tương lai tốt đẹp của mình. Thưa các quý ông, quý bà, tôi được thuê để dạy học. Tôi có ý định làm tất cả những gì có thể trong khả năng của tôi để làm điều đó. Tất cả các vị là những người tốt. Trong các vị có ai muốn tôi bỏ cuộc nếu đó là con của các vị không?” Một số người nhìn đi chỗ khác và hắng giọng ầm ĩ. Cicely Karr chỉ hếch cằm lên.

“Cô nói lạc đề rồi cô Potter. Đây không phải là con của chúng tôi. Đây là Joe Mackenzie. Nó, nó….”

“Lai Anh điêng?” Mary nói.

“Ờ, đúng như vậy. Một phần là như vậy. Một phần là vì cha của nó..”

“Có chuyện gì về cha của cậu bé?” Wolf cố nén một tiếng chửi thề, và anh lại bắt đầu bước vào trong khi Mary hỏi một cách khinh bỉ,

“Có phải bà lo lắng vì quá khứ tù tội của ông ấy?” “Đó đã đủ tạo thành vấn đề, tôi nghĩ là như vậy.

“Thật sao, tại sao vậy?”

“Cicely, ngồi xuống và im đi,” Francie Beecham quát. “Cô gái này có lý đấy, và tôi đồng ý. Nếu cô bắt đầu cố gắng nghĩ rằng đây là sân khấu của cuộc đời cô, thì còn phải cần rất ánh sáng thanh xuân hơn nữa đấy.”

Trong khoảng khắc cả căn phòng sững sờ im lặng, rồi đột nhiên nổ ra một tràng cười. Những chủ trang trại lỗ mãng và những bà vợ lam lũ của họ ôm lấy bụng cười, nước mắt chảy ra cả khuôn mặt họ. Ông Isby mặt đỏ ửng vì cười như điên. Mặt của Cicely Karr cũng đỏ ửng lên nhưng là vì tức giận. Ông Eli Baugh to lớn suýt nữa thì trượt khỏi ghế vì cười. Cicely chộp lấy mũ của ông ta để đằng trước bàn và đập vào đầu ông ta. Ông ta vẫn tiếp tục rú lên vì cười khi giơ tay lên đỡ đầu.

“Ông phải mua dầu ôtô ở nơi khác từ bây giờ trở đi.” Cicely gầm lên với ông Baugh, vẫn tiếp tục đập vào đầu ông ta bằng mũ. “và cả gas của ông nữa. Đừng có mà đặt chân lên chỗ tôi một lần nữa.”

“Thôi, Cicely,’ Eli nén cười khi cố gắng tránh chiếc mũ.

“Mọi người, hãy ra quyết định đi thôi nào,” Harlon Keschel cầu xin, mặc dù ông ta trông có vẻ như thể ông ta cũng rất thích thú màn đánh nhau giữ Cicely và Eli.

Chắc chắn mọi người trong phòng đều như vậy. Hầu hết mọi người, Mary nghĩ, khi cô nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Dottie Lancaster. Đột nhiên, cô nhận ra rằng cách giáo viên khác có thể rất vui mừng nếu cô bị sa thải, và cô phân vân tự hỏi là tại sao. Cô luôn cố gắng thân thiện với Dottie, nhưng người đàn bà nhiều tuổi này từ chối dứt khoát tất cả những nỗ lực của cô. Không biết có phải Dottie nhìn thấy xe tải của Joe trước nhà Mary và bắt đầu tung ra những lời đồn đại? Không biết có phải Dottie lái xe lang thang vào ban đêm? Hoàn toàn không có một ngôi nhà nào khác trên con đường có ngôi nhà của Mary, vì vậy mà không có ai lái xe qua lại xung quanh đó để thăm một người hàng xóm nào.

Tiếng ồn ào dịu hẳn xuống, mặc dù vẫn còn những tiếng cười cố nén xung quanh phòng. Bà Karr tiếp tục nhìn Eli Baugh giận dữ, không biết là lý do gì mà ông ta lại trở thành tiêu điểm chút giận cho sự xấu hổ của bà ta mà không phải là Francie Beecham, người khơi mào mọi chuyện. Thậm chí cả ông Isby vẫn tiếp tục cười tủm tỉm khi ông ta cao giọng nói.

“chúng ta phải quay lại quyết định mọi việc thôi mọi người.” Francie Beecham lại lanh lảnh nó. “Tôi nghĩ chúng ta đã bàn đủ mọi việc tối nay rồi. Cô Potter sẽ tiếp tục dạy kèm cậu bé nhà Mackenzie để cậu ta có thể vào học viện không quân, thế là kết thúc mọi bàn cãi. Tôi cũng sẽ làm như vậy nếu tôi vẫn còn dạy học.”

Ông Hearst nói, “mọi việc trông vẫn không thuận mắt cho lắm..”

 “Vậy thì cô ấy có thể sử dụng phòng học. Mọi người đồng ý không?” Francie nhìn các thành viên ban giám hiệu khác, khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà có vẻ hân hoan thắng lợi. Bà còn nháy mắt với Mary. “Tôi thì ổn thôi,” Eli Baugh nói trong khi vẫn đang cố phục hồi lại hình dạng của chiếc mũ.

“Học viện không quân – hừm, điều đó thật có ý nghĩa. Tôi không thể nghĩ ra được ai đó trong cái hạt này từng bao giờ được vào một học viện nào đó.”

Ông Hearst và bà Karr không đồng ý, nhưng ông Isby và Harlon Keschel đứng về phía Francie và Eli. Mary nhìn về phía hành lang nhưng bây giờ không còn nhìn thấy gì nữa. Anh đã đi rồi ư? Vị phó quận trưởng quay đầu nhìn xem cô đang nhìn gì, nhưng anh ta cũng chẳng nhìn thấy gì, bởi vì anh ta nhún vai và nhìn lại cô, rồi nháy mắt với cô. Mary giật mình. Tối hôm nay có nhiều người nháy mắt với cô hơn phần còn lại của toàn bộ cuộc đời cô. Đối xử thế nào cho đúng cách với những cái nháy mắt đây? Có nên lờ chúng đi không? Cô có nên nháy mắt lại không? Bài giảng dạy của dì Ardith về những hành vi đúng đắn không đề cập gì đến những cái nháy mắt. Cuộc họp kết thúc bằng những nụ cười và tròng ghẹo, một số cha mẹ học sinh dừng lại chút ít để bắt tay Mary và nói với cô rằng cô làm việc rất tốt. Phải mất nửa giờ sau cô mới có thể lấy áo khoác và đi ra cửa, khi cô ra đến cửa, cô thấy vị phó quận trưởng đang đợi cô.

“Tôi sẽ đi cùng cô ra xe,” anh ta nói nhẹ nhàng. “Tôi là Clay Armstrong, phó quận trưởng cảnh sát địa phương.”

“Chào ông. Mary Potter,” cô đáp đưa tay ra. Anh ta nắm lấy, và khi bàn tay nhỏ bé của cô biến mất trong lòng bàn tay to lớn của anh ta. Anh ta đội một chiếc mũ sụp hết đầu, nhưng mắt anh ta vẫn lấp lánh sáng, thậm chí trong bóng tối ban đêm. Cô thích anh ta ngay khi nhìn thấy. Anh ta là một trong số kiểu người đàn ông cao to, kín đáo, vững chắc như đá nhưng cũng không thiếu tính hài hước. Anh ta thích thú với những sự ồn ào.

“Mọi người trong thị trấn này đều biết cô là ai. Chúng tôi không thường có người lạ chuyển tới, đặc biệt là một người phụ nữ độc thân từ phía Nam đến. Ngày đầu tiên cô ở đây, toàn bộ hạt đều nghe nói về cách nhấn trọng âm của cô. Cô không chú ý là tất cả bọn con gái trong trường đều đang cố gắng kéo dài giọng?”

“Bọn chúng làm vậy sao?” cô ngạc nhiên hỏi.

“Bọn chúng làm vậy đấy.” Anh ta bước chậm dãi để theo kịp cô khi họ cùng nhau bước ra xe của cô. Không khí lạnh làm cô rùng mình, nhưng bầu trời đêm hoàn toàn trong suốt thật đẹp với hàng ngàn vì sao lấp lánh. Khi họ tới xe của cô, cô hỏi.

“Ông có vui lòng nói cho tôi biết một vài điều không, ông Armstrong?”

“Bất cứ điều gì. Và xin gọi tôi là Clay.”

“Tại sao bà Karr lại giận dữ ông Baugh thay vì Cô Beecham? Chẳng phải là Cô Beecham là người bắt đầu mọi chuyện sao?”

“Cicely và Eli là anh em họ gần. Người thân của bà ấy chết khi bà ấy còn trẻ, và bố mẹ Eli mang bà ấy về nuôi nấng. Cicely và Eli cũng tuổi, vì vậy mà họ lớn lên cùng nhau và đánh nhau, cãi nhau thường xuyên. Bây giờ cũng vậy, tôi đoán thế, một vài gia đình như vậy, nhưng họ vẫn rất gần gũi nhau.”

Những kiểu gia đình như vậy thật lạ lùng đối với Mary, nhưng nghe cũng thật ấm áp và yên tâm, thật tuyệt khi có thể đánh nhau, cãi nhau với một ai đó mà vẫn biết rằng người đó vẫn yêu thương mình.

“Vì vậy mà bà ấy đánh ông ấy vì cười cợt bà ấy?”

“Và bởi vì đánh ông ấy là tiện nhất. Không ai có thể tức giận với Cô Beecham. Cô ấy đã dạy toàn bộ những người trưởng thành ở cái hạt này, và chúng tôi vẫn còn rất kính trọng đối với cô ấy.”

“Nghe thật tuyệt,” Mary nói, mỉm cười. “Tôi hy vọng mình vẫn còn ở lại đây cho đến khi già đi.”

“Cô vẫn tiếp tục có kế hoạch gây náo loạn tại cuộc họp hội đồng nữa phải không?”

“Tôi hy vọng là như vậy,” cô đáp. Anh ta cúi người mở cửa xe cho cô.

“Tôi cũng hy vọng như vậy. Lái xe cẩn thận.”

Sau khi cô vào xe, anh ta đóng cửa và chạm tay vào mũ rồi bước đi. Anh ta là một người tử tế. Phần lớn mọi người ở Ruth đều tử tế. Họ mù quáng trước vấn đề của Wolf Mackenzie nhưng cơ bản thì họ vẫn không phải là những người độc địa, xấu xa. Wolf. Anh đi đâu nhỉ? Cô hy vọng Joe không quyết định dừng học vì điều này. Mặc dù cô biết thật là ngu ngốc khi chưa đẻ đã vội đặt tên, nhưng cô cảm thấy ngày càng chắc chắn cậu bé sẽ được chấp nhận vào học viện và cô cực kỳ tự hào rằng mình là mình góp một phần vào đó. Dì Ardith thường nói là trèo cao thì ngã đau, nhưng Mary thường nghĩ rằng nếu một người nào đó sẽ không bao giờ ngã nếu người đó đầu tiên không thử tập đứng. Thường thì cô toàn dùng những câu nói rập khuôn của dì Ardith để bác lại dì, không mạo hiểm thì không thể thu hoạch được gì cả. Nó thường làm cho dì Ardith phát khùng khi mà vũ khí yêu thích của bà quay lại chống bà. Mary thở dài. Cô nhớ bà dì gay gắt của mình rất nhiều. Những câu nói khuôn sáo vô tận của dì sẽ khô héo nếu không có dì Ardith nói ra. Khi cô rẽ vào con đường vào nhà, cô mệt mỏi, đói và lo lắng, sợ rằng Joe sẽ cố gắng tỏ ra cao thượng và rồi dừng học để cô không phải gặp bất cứ rắc rối nào nữa vì mình.

“Mình sẽ dạy cậu bé,” Mary nói to một mình khi cô bước ra khỏi xe, “cho dù phải chạy theo cậu bé khắp nơi.”

“Cô chạy theo ai khắp nơi thế?” Wolf cáu kỉnh hỏi, và cô nhảy dựng lên đến nỗi đụng đầu gối vào cửa xe. “Anh từ đâu xuất hiện vậy?” cô giận dữ hỏi. “Khốn kiếp, anh làm tôi sợ quá.”

“Thế mà còn chưa đủ đấy. Tôi đỗ xe ở đằng sau nhà kho, khuất khỏi tầm nhìn.” Cô ngẩng lên nhìn anh, ngắm nghía say sưa khuôn mặt kiêu hãnh, đẹp như tạc và vẻ khép kín của anh. ánh sao sáng mờ mờ chỉ làm hiện ra thân hình anh một cách mờ ảo, khônng rõ nét nhưng thế cũng đủ với cô. Cô đã không nhận ra rằng cô đã khổ sở nhớ hình bóng của anh đến như thế nào, nhớ nhịp tim đập rộn ràng khi ở gần anh. Bây giờ cô không cảm thấy lạnh lẽo nữa, vì cái cách mà máu chảy trong tĩnh mạch của cô. Đây chính là cái mà người ta gọi là “bị kích thích” đây. Nó thật ngoạn mục và có chút đáng sợ những cô quyết định là cô thích nó.

“Vào trong đi,” anh nói khi cô có vẻ như chẳng buồn di chuyển, và Mary im lặng đi vào nhà. Cô không khoá cửa vì vậy mà cô không phải dò dẫm với chìa khoá trong bóng tối và trán của Wolf nhăn lại khi anh thấy cô vặn nắm cửa, đẩy ra và bước vào. Khi họ bước vào, Mary đóng cửa lại và bật đèn lên. Wolf nhìn xuống cô, những sợi tóc của cô bị gió làm cho loà xoà ra khỏi búi tóc, và anh phải nắm chặt lấy hai bàn tay thành nắm đấm để giữ cho mình khỏi chụp lấy cô,

“đừng có để cửa không khoá một lần nữa nghe chưa.” anh ra lệnh. “Tôi không nghĩ tôi sẽ bị ăn trộm,” cô phản đối, rồi cô thành thật thừa nhận, “tôi không có gì để một tên trộm có tự trọng muốn đâu.”

Anh đã thề rằng anh sẽ không chạm vào cô, nhưng dù là anh biết sẽ rất khó khăn để giữ cho tay mình không ngọ ngậy, anh đã không nhận ra mọi việc khó đến như vậy. Anh muốn chụp lấy cô, và lắc mạnh cô để giải toả những cảm giác của anh vào cô, nhưng anh biết nếu anh chạm vào cô bằng bất cứ cách này hay cách khác, anh sẽ không muốn dừng lại. Cái mùi đàn bà nồng nàn toả ra từ cô khiêu khích anh, lôi cuốn anh lại gần cô; cô toả ra một mùi ấm áp và thơm ngát, thật đàn bà làm cho toàn bộ cơ thể anh nhức nhối vì khao khát. Anh dịch chuyển khỏi cô, biết rằng sẽ là an toàn cho cả hai người nếu anh tạo khoảng cách giữa họ.

“Tôi không nói đến một tên trộm.”

“Không?” cô ngẫm nghĩ về điều đó, rồi cô nhận ra ý của anh. Cô hắng giọng và đi tới chỗ bếp, hy vọng anh không nhìn thấy gương mặt đỏ ửng của cô.

“Nếu tôi pha cà phê, anh có muốn uống một tách lần này không hay là lại ào ào biến mất như anh đã làm lần trước ngay khi cà phê pha xong?”

Vẻ chua chát trách mắng trong giọng nói của cô làm anh thích thú và làm anh tự hỏi làm sao mà anh lại có thể nghĩ là cô rụt rè, nhút nhát nhỉ. Quần áo của cô lôi thôi, nhưng tính cách của cô không hề có chút rụt rè, nhút nhát nào cả. Cô nói chính xác những gì cô nghĩ và không hề ngần ngại phê phán một ai đó. Mới chưa đến một giờ trước cô đã phê phán toàn bộ hạt này vì lợi ích của anh. Ký ức đó làm cho anh trở lại nghiêm túc, bình tĩnh hơn.

“Tôi sẽ uống cà phê nếu cô khăng khăng pha, nhưng tôi chỉ muốn cô ngồi xuống và lắng nghe tôi thôi.” Mary ngồi vào ghế, đặt tay lên bàn một cách nghiêm túc.

“Tôi nghe đây.” Anh kéo chiếc ghế bên cạnh cô ra xa bàn và đặt nó vào phía đối diện, đối mặt với cô trước khi ngồi xuống. Cô nghiêm nghị nhìn anh và nói,

“Tôi thấy anh trong hàng lang tối nay.” Anh có vẻ dữ tợn,

“Khốn kiếp, có ai nhìn thấy nữa không?”. Anh tự hỏi làm sao mà cô có thể nhìn thấy anh, bởi vì anh luôn rất cẩn thận và anh rất giỏi trong việc tránh không bị nhìn thấy khi anh không muốn.

“Tôi nghĩ là không,” cô dừng lại. “Tôi xin lỗi về việc họ nói những lời như vậy.”

“Tôi không lo lắng về những điều mà những người tốt ở Ruth nghĩ về mình,” anh nói với một giọng nói cay nghiệt. “Tôi có thể đối phó với họ, và Joe cũng vậy. Chúng tôi không phải dựa vào họ để sống. Đừng có đấu tranh vì chúng tôi một lần nữa, trừ phi cô không thích công việc của cô lắm và cô đang cố gắng để mất nó. Bởi vì hoàn toàn chắc chắn là điều đó sẽ xảy ra nếu cô cứ tiếp tục xử xự như vậy.”

“Tôi sẽ không mất việc vì dạy Joe.”

“Có thể không. Có thể họ sẽ có chút ít tha thứ cho Joe, đặc biệt khi mà cô ném học viện vào họ, những tôi lại là chuyện khác.”

“Cũng không mất việc vì thân thiện với anh. Tôi có một hợp đồng,” cô bình thản giải thích. “Một hợp đồng cực kỳ chắc chắn. Thật không dễ dàng gì để tìm được một giáo viên ở một nơi nhỏ và hẻo lánh như ở Ruth này, đặc biệt là trong giữa mùa đông. Tôi chỉ có thể mất việc nếu tôi bị cho là thiếu năng lực hoặc là phá vỡ luật lệ, và tôi thách mọi người có thể chứng minh tôi thiếu năng lực.”

Anh tự hỏi không biết điều đó có phải là cô có ý nói cô không loại trừ khả năng phá vỡ luật lệ, nhưng anh không hỏi. Anh sáng của nhà bếp chiếu thẳng trực tiếp xuống đầu cô, làm màu tóc của cô biến thành những vầng hào quang, cô trông như thể một thiên thần với đôi mắt màu xanh lam dịu dàng và làn da trong suốt. Ruột của anh quặn thắt lại đau đớn. Anh muốn chạm vào cô, anh muốn cô trần truồng bên dưới anh, anh muốn được ở trong cô, nhẹ nhàng vào sâu trong cô cho đến khi cô mềm và ướt, và móng tay của cô cắm sâu vào lưng anh-.

Mary vươn tay ra và đặt bàn tay mảnh dẻ của cô lên bàn tay to lớn của anh, và chỉ một cái chạm nhẹ cũng làm anh bừng bừng lên.

“Nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra?” cô dịu dàng hỏi, “Tại sao anh lại phải đi tù? Tôi biết anh không làm điều đó?”

Wolf là một người đàn ông cứng rắn vừa do bản tính tự nhiên, vừa do cần thiết phải vậy, nhưng sự tin tưởng đơn giản, không hề tra hỏi làm cho anh rung động đến tận xương tuỷ. Anh luôn luôn chịu đựng một mình, cô đơn tách khỏi những người Anglos vì dòng máu Anh điêng của mình và khỏi người Anh điêng vì dòng máu Anglos của mình. Thậm chí cả cha mẹ của anh cũng không gần gũi anh, mặc dù họ yêu anh và anh cũng yêu họ. Nhưng họ đơn giản không bao giờ thực sự hiểu anh, không bao giờ thừa nhận những suy nghĩ riêng tư, thầm kín của anh.

Anh cũng không gần gũi với vợ, mẹ của Joe. Họ ngủ cùng nhau, anh thích cô, nhưng cô cũng giữ khoảng cách. Chỉ với Joe sự dè dặt của anh mới bị xuyên thủng, và Joe biết rõ anh hơn bất cứ người nào trên trái đất này. Họ là một phần của nhau, anh cực kỳ yêu quý con trai mình. Chỉ vì những ý nghĩ về Joe mà anh sống sót, qua khỏi được những năm tháng dài đằng đẵng trong tù. Còn hơn cả hoảng sợ khi người phụ nữ Anglo nhỏ bé này lại có những mánh khoé chạm được vào những góc sâu thẳm trong tâm hồn của anh mà anh nghĩ đã hoàn toàn được cách ly; anh không muốn cô đến gần anh hơn nữa, bất kể bằng cách nào.

Anh muốn làm tình với cô, nhưng anh không muốn cô trở nên quan trọng đối với anh. Giận dữ anh nhận ra rằng cô đã quan trọng với anh rồi, và anh thực sự không thích điều đó chút nào. Anh nhìn bàn tay thon mảnh của cô trên bàn tay anh, sự đụng chạm của cô thật nhẹ nhàng và mềm mại. Cô không rút tay lại khi chạm vào anh, như thể anh là một vật bẩn thỉu; cũng không vồ lấy anh như một số phụ nữ thường làm, tham lam, muốn sử dụng anh, họ muốn thử xem anh có sự hoang dã, mam dợ có thể làm hài lòng sự thèm muốn đầy tham lam, nông cạn của họ. Cô vươn tay ra chạm vào anh đơn giản chỉ là bởi vì cô quan tâm.

Chậm dãi anh quan sát bàn tay mình rút ra, rồi phủ lên bàn tay cô, nắm lấy những ngón tay mảnh dẻ của cô trong lòng bàn tay chai sạn của mình như thể bảo vệ chúng.

“Đó là chín năm về trước.” Giọng của anh nhỏ, khàn khàn, cô phải ngả về phía trước mới có thể nghe được. “Không, gần mười năm. Mười năm vào tháng sáu. Joe và anh mới chỉ vừa chuyển đến đây. Anh làm việc cho trang trại Half Moon. Một cô gái ở hạt bên cạnh bị cưỡng hiếp và giết chết, cơ thể của cô ta được tìm thấy ở một nơi khá xa so với đường biên của trang trại Half Moon. Anh bị bắt và bị thẩm vấn, khốn kiếp, đó là lần đầu tiên anh nghe nói về cô ta. Anh là người mới ở vùng này và lại là người Anh điêng nữa. Nhưng không có bằng chứng nào chống lại anh cả cho nên họ phải thả anh ra. Ba tuần sau, một cô gái khác lại bị cưỡng hiếp. Cô ta từ trang trại Rocking L, ở ngay phía tây của thị trấn. Cô ta bị đâm, như những cô gái khác, nhưng vẫn còn sống. Cô ta nhìn thấy tên cưỡng hiếp.” Anh dừng lại một phút, đôi mắt của anh tối sầm lại khi nhớ về những ngày đen tối ấy.

“Cô ta nói rằng tên đó giống như một người Anh điêng. Tên đó có mái tóc đen và cao. Không có nhiều người Anh điêng ở quanh đây. Anh lại bị bắt lần nữa trước khi anh kịp biết là có một cô giá khác lại bị cưỡng hiếp. Họ bắt anh đứng thành hàng với năm người Anglo có mái tóc đen, cô gái nhận dạng anh và anh bị buộc tội. Anh và Joe sống ở Half Moon, nhưng chẳng ai nhớ là nhìn thấy anh đêm cô gái đó bị cưỡng hiếp, trừ Joe, một đứa bé Anh điêng sáu tuổi mà lời nói chẳng có chút trọng lượng nào cả. Ngực cô đau nhói khi cô nghĩ đến những việc đã xảy ra với anh và với Joe, chỉ mới là một cậu bé con. Không biết Wolf đã trải qua những thời khắc khủng khiếp nào bởi vì Joe, lo lắng về những điều sẽ xảy ra với con trai mình. Cô không biết mình có thể nói gì bây giờ để làm dịu bớt được 10 năm oán hận của anh nên cô không nói gì cả, cô chỉ xiết chặt bàn tay anh, để anh biết rằng anh không cô đơn.

“Anh bị đưa ra toà và bị phán có tội. Anh còn may mắn là không bị hành hình vì họ không thể buộc tội anh về vụ cưỡng hiếp đầu tiên có cô gái bị giết. Dù vậy ai cũng nghĩ là anh làm vụ đó.” “Khi anh đi tù,” thật không thể tin là mọi việc lại diễn ra như vậy, mặc dù cô biết đó là sự thật, “chuyện gì xảy ra với Joe.” “Nó bị đưa vào trại trẻ mồ côi. Anh sống sót được ở trong tù. Dù điều đó không dễ. Anh phải biến thành một đứa khốn khiếp, thô bạo nhất ở đó chỉ để sống sót đêm này qua đêm khác.”

Cô có nghe một câu chuyện về những gì xảy ra với những người đàn ông trong tù, và sự đau đớn của cô ngày càng tăng. Anh bị giam giữ, cách xa khỏi mặt trời, núi non, không khí trong lành những thứ mà anh yêu thích và cô biết rằng điều đó giống như là giam dữ một con thú hoang dã vậy. Anh vô tội, vậy mà sự tự do của anh, con trai của anh bị tước khỏi anh, và anh bị ném vào chốn cặn bã. Anh có được ngủ lấy một giấc yên lành trong tất cả những đêm trong tù hay là anh là lúc nào cũng lơ mơ, cảnh giác cho một vụ tấn công? Cổ họng của cô khô đi và nghẹn lại. Tất cả những gì mà cô có thể thốt ra chỉ là một tiếng thì thầm.

“Anh ở trong đó bao lâu?”

“Hai năm.” mặt anh cứng lại, khi anh nhìn cô mắt anh chất chứa đầy vẻ đe doạ, nhưng cô biết đó là sự đe doạ hướng vào quá khứ cay đắng của anh.

“Tuy vậy vẫn tiếp tục nhiều vụ cưỡng hiếp và giết người khác xảy ra có liên quan đến nhau và cuối cùng tên đó cũng bị bắt. Hắn thú nhận hết, có vẻ rất tự hào về thành quả của mình, họ có vẻ không tin hắn hoàn toàn, hắn thú nhận hai vụ cưỡng hiếp ở vùng này và nói cho họ những chi tiết mà không một ai ngoài tên cưỡng hiếp có thể biết.”

“Hắn là người Anh điêng?” Anh cười chua chát.

“Người ý, tóc xoăn.”

“Vậy họ thả anh ra.”

“Đúng. Tên của anh được tẩy sạch, và họ nói ‘xin lỗi về điều đó’, và thả anh ra. Anh mất con trai, mất việc, mất tất cả những thứ mà anh có. Anh tìm ra chỗ mà họ đưa Joe vào và bám chặt lấy cho đến khi đưa nó ra được. Rồi anh chơi trò biểu diễn một thời gian để kiếm tiền và khá may mắn. Anh làm rất tốt, anh kiếm đủ tiền để quay lại đây với một số tiền trong túi. Ông già chủ trang trại Half Moon chết đi mà không có người thừa kế và mảnh đất được đem ra đấu giá để trả thuế. Nó làm anh hết sạch nhưng anh cũng mua được mảnh đất. Anh và Joe ổn định ở đây, và anh bắt đầu huấn luyện ngựa và xây dựng lại trang trại.”

“Tại sao anh lại quay lại đây?” cô không hiểu, tại sao anh lại quay lại mảnh đất mà anh bị ngược đãi.

“Tại vì anh đã mệt mỏi khi phải luôn di chuyển không bao giờ có một nơi chốn cho riêng mình. Quá mệt vì bị coi thường, bị coi như là một tên Anh điêng rác rưởi, bỏ đi. Mệt mỏi vì con trai không có một mái nhà. Và còn bởi vì không đời nào anh để lũ khốn đó thắng được anh. Sự đau đớn trong cô ngày càng tăng. Cô ước cô có thể giải thoát được sự giận dữ và cay đắng trong anh, cô ước cô dám ôm lấy anh trong vòng tay mình và an ủi an, cô ước anh có thể trở thành một phần trong cộng đồng này thay vì bị ném sang một bên.

“Họ không phải là sai toàn bộ,” cô nói, và tự hỏi tại sao miệng của anh đột nhiên giật giật như thể anh muốn cười vậy. “Có một số người Anh điêng là rác rưởi, bỏ đi. Con người thì cũng có người tốt kẻ xấu.”

“Em cần một người trông nom, quản lý em.” Anh nói. “Với quan điểm lúc nào cũng lạc quan đó em sẽ gặp nhiều rắc rối đấy. Dạy Joe, làm bất cứ việc gì em có thể làm cho nó, nhưng hãy tránh thật xa anh ra, vì lợi ích của em đấy. Những người đó không thay đổi ý kiến của họ về anh bởi vì anh được tha đâu.”

“Anh không cố gắng thay đổi ý kiến của họ. Anh cứ tiếp tục nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại trước mũi họ tội lỗi của họ,” cô chỉ ra, giọng nói của cô gay gắt.

“Anh phải quên hết những gì họ đã làm sao? Quên việc họ nhân danh công lý khăng khăng bắt anh đứng vào hàng với sáu người Anglo và rồi bảo cô gái đó tìm ra một người Anh điêng. Anh phải trải qua hai năm ở địa ngục. Đến tận bây giờ anh vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra với Joe, gần ba tháng sau khi anh đón nó từ trại về nó không hề nói một từ nào. Quên những điều đó ư. Chết cũng không.”

“Vậy, họ cũng sẽ không thay đổi ý kiến, anh cũng không thay đổi ý kiến và em cũng sẽ không thay đổi ý kiến của mình. Em nghĩ là chúng ta lâm vào thế bế tắc rồi. Đôi mắt đen của anh bừng bừng vì bất lực khi anh nhìn cô, và đột nhiên anh nhận ra là anh vẫn đang giữ tay cô. Anh đột ngột bỏ tay ra và đứng dậy.

“Nghe đây, em không thể là bạn của anh. Chúng ta không thể là bạn được.” Bây giờ khi bàn tay cô được tự do, Mary cảm thấy lạnh lẽo và bị bỏ rơi. Cô nắm chặt tay và nhìn anh.

“Tại sao? Tất nhiên, nếu anh đơn giản là không thích em…” giọng cô nghèn nghẹn, và cô cúi đầu đăm đăm nhìn bàn tay mình như thể cô chưa từng nhìn chúng trước đây. Không thích cô ư? Anh không thể ngủ được, tính khí của anh thay đổi thất thường, anh cứng lên bất cứ khi nào anh nghĩ về cô mà anh lại nghĩ đến cô quá nhiều. Anh quá thất chí đến nỗi anh nghĩ anh có thể điên lên mất nhưng bây giờ anh thậm chí không thể giải phóng bản thân mình với Julie Oakes hoặc là bất cứ người đàn bà nào khác. Bởi vì tất cả những gì anh có thể nghĩ đến chỉ là mái tóc màu nâu mượt mà, đôi mắt màu xanh lam và làn da trong mờ, mịn màng như những cánh hoa hồng. Tất cả những gì khiến anh giữ khoảng cách với cô, khiến anh không vồ lấy cô chỉ là nhận thức về việc những người tốt ở thị trấn Ruth sẽ quay lưng lại với cô nếu như anh biến cô thành người đàn bà của mình.

Các nguyên tắc cứng rắn của cô không chuẩn bị cho cô đối mặt với những nỗi đau và rắc rối mà điều đó có thể gây ra. Đột nhiên sự khao khát của anh bùng nổ, người anh tràn ngập một cơn thịnh nộ không gì kiểm soát nổi vì phải chạy trốn người đàn bà mà anh muốn đến điên dại. Trước khi anh có thể nghừng lại, anh vươn tay ra và chộp lấy eo cô, lôi mạnh.

“Không, khốn kiếp, chúng ta không thể là bạn được. Em muốn biết tại sao ư? Bởi vì anh không thể ở xung quanh em mà không nghĩ đến việc cởi hết quần áo của em ra và chiếm lấy em, bất kể khi nào nó đến. Chết tiệt, anh còn không biết anh có đủ kiên nhẫn để lột trần em ra không. Anh muốn ngực em trong bàn tay anh, núm vú em trong miệng anh. Anh muốn đôi chân em vòng qua eo anh, hay là mắt cá chân em ở trên vai anh, bất kể tư thế nào mà anh có thể chỉ cần anh cho vào được trong em.”

Anh ôm chặt lấy cô khiến hơi thở nóng hổi của anh phả lên má cô, “vì vậy, em yêu, không đời nào chúng ta có thể là bạn được.”

Mary dùng mình khi cơ thể cô phản ứng lại những từ ngữ của anh. Mặc dù chúng được nói trong giận dữ, chúng nói cho cô biết rằng anh cũng có cảm giác giống như cô vậy và những từ ngữ đó mô tả những hành động mà cô chỉ có thể tưởng tượng được một nửa. Cô quá thiếu kinh nghiệm và quá thật thà để có thể dấu cảm xúc của mình về anh vậy nên cô cũng không thèm thử. Mắt của cô tràn ngập nỗi thèm khát đau đớn. “Wolf” Chỉ có thế, nhưng cái cách mà cô nói tên anh, với sự kéo dài đau đớn làm tay anh nắm em cô chặt hơn.

“Không.”

“Em, em muốn anh.” Lời thú nhận thì thầm, run run của cô khiến cô trở nên hoàn toàn có thể bị tổn thương, và anh biết điều đó. Anh muốn gầm lên. Khốn kiếp, cô không có tí ý thức tự vệ nào sao? Cô không biết rằng sẽ ra sao khi một người đàn ông khiến cho người phụ nữ mà anh ta muốn tự đề nghị như vậy sao, không thể rút lại và không hạn chế. Sự kiềm chế của anh bị kéo căng ra như sợi dây, nhưng dứt khoát giữ nó lại bởi có một có một sự thật khắc nghiệt đó là cô không thực sự biết mình đang làm gì. Cô là một trinh nữ, một người nệ cổ, được nuôi dạy một cách nghiêm khắc và chỉ hiểu mật mờ, không rõ về những việc cô đang làm là một lời mời gọi.

“Đừng có nói như vậy,” cuối cùng anh cũng lầm bầm. “Anh đã nói với em trước đây là”

“Em biết,” cô ngắt lời. “Em quá thiếu kinh nghiệm để gây hứng thú cho anh, và anh không muốn bị sử dụng như một con chuột thí nghiệm. Em còn nhớ.” Cô hiếm khi khóc nhưng cô cảm thấy mắt cô ướt ướt, anh nhăn mặt đau đớn.

“Anh đã nói dối. Chúa ơi, anh đã nói dối.” Rồi sự kiềm chế của anh tan tành. Anh phải ôm chặt cô, phải cảm nhận được cô trong vòng tay anh dù chỉ là một chút thôi, phải cảm nhận hương vị của cô trên miệng anh một lần nữa. Anh kéo eo cô lên và đặt tay cô vòng qua cổ anh, rồi cúi xuống ngay khi anh vòng tay qua người cô và kéo cô lại gần anh hơn nữa. Miệng anh phủ lên miệng cô, sự đáp ứng hăm hở của cô làm anh nóng lên. Bây giờ cô đã biết phải làm gì; môi cô tách ra, cho phép lưỡi anh đi vào, rồi cô gặp sự mời gọi dịu dàng của anh bằng chính lưỡi mình. Anh dạy cô điều đó, cũng như việc anh dạy cô tan chảy trong vòng tay anh, và nhận thức đó khiến anh gần như phát điên lên khi cảm nhận được cặp vú mềm mại của cô ấn mạnh trên ngực anh. Mary đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc tột độ khi một lần nữa lại được ở trong vòng tay anh, và những giọt nước mắt cô cố giữ lại rơi lã chã trên khuôn mặt cô. Điều này thật quá đau đớn, và cũng quá tuyệt vời, chỉ có một chút khao khát không đáng kể. Nếu đây là tình yêu, cô không biết là cô có thể chịu đựng được không.

Miệng của anh tham lam, nuốt lấy môi cô trong những cái hôn dài, sâu, đầy đam mê làm cô phải bám chặt lấy anh một cách thiếu suy sét. Bàn tay anh di chuyển một cách chắc chắn từ bụng cô lên ngực cô, và tất cả những gì mà cô có thể làm chỉ là rên lên một tiếng thoả mãn. Núm vú của cô dựng đứng lên đáp ứng, những cái vuốt ve của anh vừa làm dịu bớt sự đau đớn lại vừa làm tăng chúng thêm, làm cho cô muốn nhiều hơn nữa. Cô muốn được như cái cách mà anh đã mô tả, với miệng anh trên ngực cô, và cô luýnh quýnh bám chặt lấy anh. Cô cảm thấy trống rỗng và khao khát được lấp đầy. Cô cần phải trở thành người đàn bà của anh. Anh giật mạnh đầu, ngẩng lên và ép mặt cô lên vai anh.

“Anh phải dừng lại ngay bây giờ.” Anh rên rỉ nói. Người anh run run, nóng bừng bừng như thể những cậu trai trẻ khao khát trên chiếc ghế xe của cha mình. Mary nhanh chóng cân nhắc tất cả những sự phê phán chỉ trích của dì Ardith với cảm giác của cô và chấp nhận rằng cô đã yêu rồi, bởi vì những cảm xúc trộn lẫn giữa niềm hạnh phúc tột độ và sự đau khổ khôn cùng này có thể là gì khác được nữa.

“Em không muốn dừng lại,” cô rời rạc nói, “Em muốn anh yêu em.”

“Không. Anh là người Anh điêng. Em da trắng. Mọi người trong thị trấn này sẽ tàn phá em. Tối nay chỉ là một chút mùi vị của những cái mà em sẽ phải chịu đựng.

“Em sẵn sàng mạo hiểm.” Cô hét lên tuyệt vọng.

“Anh thì không. Anh có thể chịu đựng được – nhưng em – em có thể bám chặt lấy cái tư tưởng lạc quan ấy, em yêu anh thì không. Anh không thể cho em cái gì cả.”

Nếu như ở đây có 50-50 cơ hội để sống yên bình ở đây, Wolf có thể mạo hiểm, nhưng anh biết điều đó là không thể. Ngoài Joe ra, cô là người duy nhất trên thế giới này anh từng muốn bảo vệ, và đây là điều khó khăn nhất mà anh từng làm. Mary ngẩng đầu lên khỏi vai anh, để lộ ra đôi má ướt đầy nước mắt.

“Tất cả những gì mà em muốn là anh.”

“Anh là một thứ mà em không thể có. Họ sẽ xé em ra từng mảnh.” Rất nhẹ nhàng anh bỏ tay cô ra và quay đi. Giọng cô với theo anh, nhỏ và méo đi vì đau đớn vì cô phải cố gắng không khóc.

“Em có thể mạo hiểm mà.” Anh dừng lại, bàn tay anh đặt trên tay nắm cửa.

“Anh không thể.”

Lần thứ hai cô nhìn anh ra đi và lần này còn tệ hơn lần trước.

– Erin –

Leave a Comment

Your email address will not be published.

Scroll to Top